Là một giáo viên đang công tác tại Trường Tiểu học Cao Bá Quát, tôi may mắn được làm việc trong một môi trường sư phạm thân thiện, nơi mà không chỉ thầy cô giáo mà cả đội ngũ nhân viên đều tận tâm, trách nhiệm và đầy lòng yêu thương học sinh. Trong số những con người thầm lặng ấy, tôi luôn dành sự kính trọng và quý mến đặc biệt đối với bác Nguyễn Văn Tuấn – bảo vệ của nhà trường.
Bác Tuấn năm nay đã ngoài 60 tuổi, có dáng người dong dỏng cao, gầy, mái tóc muối tiêu điểm bạc theo năm tháng. Tuy tuổi đã cao nhưng bác vẫn giữ được sự nhanh nhẹn, tinh tường và luôn toát lên vẻ điềm đạm, hiền hậu. Bác là người không nhiều lời, nhưng hành động lại khiến ai cũng cảm phục.
Bác Tuấn luôn là người có mặt sớm nhất ở trường mỗi ngày. Sau khi mở cổng, công việc đầu tiên của bác không phải là ngồi nghỉ ngơi mà là đi một vòng quanh sân trường để quan sát và dọn dẹp. Từ quét lá rụng, thu gom rác, đến lau bảng tin, sắp xếp lại ghế đá bị xô lệch – việc gì bác cũng làm tỉ mỉ, cẩn thận. Có nhiều buổi sáng, tôi đến sớm và thấy bác đang cặm cụi tỉa cành cây, dọn cỏ quanh bồn hoa, lau chùi bồn rửa tay cho học sinh. Những chậu cây cảnh trong sân trường được bác chăm chút từng ngày, cây xanh luôn tươi tốt, trổ hoa đúng dịp nhờ vào bàn tay khéo léo và sự chăm sóc tận tình của bác.
Vào những ngày cuối tuần hay dịp nghỉ lễ, khi không có học sinh, bác vẫn thường đến trường sớm để kiểm tra hệ thống khóa cửa, dọn dẹp sân vườn, cắt tỉa lại những bụi cây mọc um tùm. Có đợt mưa to khiến sân trường bị bùn đất và lá cây phủ kín, sáng hôm sau bác Tuấn là người đầu tiên có mặt để quét dọn, giúp sân trường sạch sẽ, khô ráo trở lại trước giờ học.
Không chỉ chăm lo cảnh quan, bác Tuấn còn là người luôn quan tâm và thân thiện với học sinh. Mỗi sáng, bác đứng ở cổng đón các em với nụ cười hiền hậu, nhắc nhở các em không chen lấn, biết chào hỏi lễ phép. Nhiều học sinh quý bác không chỉ vì sự gần gũi, mà còn vì bác luôn sẵn sàng giúp đỡ khi các em gặp khó khăn.
Tôi còn nhớ một lần có học sinh đánh rơi ví sau buổi học thêm chiều muộn. Bác Tuấn đã nhặt được, giữ lại cẩn thận và tìm cách liên lạc với nhà trường để trả lại cho học sinh. Không chỉ trao lại đồ, bác còn nhẹ nhàng dạy các em bài học về trung thực và cẩn thận. Những lời dặn dò của bác tuy giản dị mà sâu sắc, góp phần giáo dục học sinh bằng chính hành động đời thường.
Ngoài công việc chính, bác Tuấn cũng rất nhiệt tình trong các hoạt động tập thể của trường. Từ việc dựng rạp, kê bàn ghế, đến hỗ trợ hậu cần cho các buổi lễ – bác đều làm việc bằng cả tấm lòng, không nề hà vất vả. Trong các đợt quyên góp vì học sinh nghèo, bác luôn là người đầu tiên đóng góp, dù chỉ là một phần nhỏ từ đồng lương khiêm tốn, nhưng mang theo cả sự sẻ chia chân thành.
Bác Tuấn là một tấm gương tiêu biểu về tinh thần trách nhiệm, sự tận tụy và lòng nhân hậu. Dù công việc của bác giản dị, thầm lặng, nhưng những gì bác cống hiến mỗi ngày lại góp phần tạo nên môi trường giáo dục an toàn, sạch đẹp, và đầy yêu thương. Với tập thể sư phạm chúng tôi, bác Tuấn chính là một “người hùng thầm lặng” – một bông hoa đẹp lặng lẽ tỏa hương trong khu vườn giáo dục.